Anh bảo anh nhớ em nhiều lắm,
và anh bảo anh yêu em cũng nhiều.
Hai tư giờ bảy ngày đều thế cả.
Mỗi lúc, mỗi nơi đều có em.
Ừ.
Em cũng nhớ anh nhiều.
Nỗi nhớ mỏng mảnh bé hạt tiêu.
Bằng giấc ngủ chập chờn khẳng khiu, một giờ sáng.
Nỗi nhớ như giấc mơ, dày đặt, choáng váng.
Một giờ sáng.
Em nhớ anh bằng nỗi nhớ tối mịt.
Bằng ánh trăng in trong đêm tĩnh mịch.
Bằng chiếc phone im thin thít, không buồn nhúc nhích.
Là nỗi nhớ cô đơn. Em đã nói nó như giấc mơ chưa nhỉ?
Có nhiều điều xấu quen làm ta cứ nghĩ thói quen,
Như sáng một giờ giật mình dậy nhớ anh.
Trên chiếc giường em đan nỗi nhớ như sợi len.
Màu đỏ áo xanh, màu xanh áo đỏ.
Áo len nỗi nhớ biết để ấm điều chi?
Đó, một giờ sáng.
Em giật mình thức dậy.
Quờ quạn tìm chiếc đồng hồ ngái ngủ.
một giờ sáng.
rộn ràng, ai oán.
Nỗi nhớ em chỉ như thế, bé xíu xiu.
Nhỏ bé lắm, mỏng mảnh lắm, anh yêu!? :)
(st)
Cho những ngày khóc vì nhớ :)
©2010. Postage by Greg Cooper. Icons by P.J. Onori. Thanks to Jamie Cassidy & Panic.
*Unlikely to find your lost post using this but you can try...