Tuổi hai mươi điền cuồng và rồ dại
Đêm mơ Hà Nội phố
Thoáng nỗi nhớ nhà biết tỏ cùng ai
Mải miết đi tìm…
Huyền thoại của một thằng con trai.
Suốt một thời rong ruổi
Vòng vèo niềm đam mê đuổi gió cưỡi mây
Lang bạt lóc cóc trời Tây…
Để lại có những đêm mơ Hà Nội phố.
Những con ngõ chênh vênh gạch cổ,
Những quán hàng nép mái phố liêu xiêu,
Những vàng lá thu rơi váng cả một chiều,
Những sáng gió đông bắc se sẽ hơi…
Hay những cơn mưa tháng bảy ào ạt rơi rơi
Chen trong những trưa hè ve kêu oi ả
…
Chúng nối với nhau…
vừa nhẹ nhàng, vừa cồn cào, vừa xa xôi quá !
Thành một giấc mơ dài, dài mãi trong đêm
Mà trang mơ nào cũng có một bóng hình em,
Dù chỉ một thoáng cười, một ánh mắt hay một vòng tay ôm rất chặt.
Ôi những giấc mơ đêm, có khi nào thành thật ?
Ôi những điều chưa thành, có khi nào đã mất?
Phải không?
Nếu kể về những giấc mơ dịu dàng nhất ?
Sẽ là lời ông dạy chí làm trai nợ tang bồng hồ hải,
Sẽ là dáng mẹ gầy tựa cửa chờ con,
Sẽ là bữa cơm rau của bà trên chiếc bàn cũ gỗ đã mòn,
Hay tiếng guitar thầm thì với tiếng hát buồn của bố.
Thế là đã đi, đã quá xa Hà Nội phố
Chỉ còn dám mơ, mơ về nhà và khe khẽ nhớ em,
Lầm lũi trong ngày để mơ mải miết trong đêm,
Anh mơ về em và đi tìm huyền thoại của một thằng con trai Hà Nội.
thấy giống Culu tướng công thế. Mỗi tội Culu tướng công sắp lấy vợ dồiiiiiii :))