Ở đâu đó, tôi nghe được câu ” Các người tình khác nhau một trời một vực. Nhưng đều giống nhau một điều. Đều yêu tôi. Đều bỏ tôi. Đều quên tôi”. Rất tự nhiên, nó hằn sâu trong trí nhớ tôi.
Tôi đã từng thử nhiều cách để chứng mình câu nói đó sai. Thực tế chứng minh tôi chỉ cố gắng vô ích.
Thứ duy nhất mà tôi đạt được là tình bạn giả tạo- hoặc là không lành mạnh. Có vẻ các ban trai đều thông minh hơn tôi, nên đa số đều chọn cách thà làm người lạ, chứ không bắt đầu một tình bạn giả tạo.
Sau những lần như vậy thì tôi hay buồn. Có cả cảm giác tiếc nuối. Thậm chí đã có lúc tôi nghĩ, thà rằng không bắt đầu một tình yêu, thì bây giờ có lẽ tôi vẫn còn một người bạn thân.
Khi chia tay một người, là buông tay với tất cả những mối quan hệ dính đến người đó. Hoặc giả mình không tự buông tay :) , thì người ta cũng sẽ làm vậy :) .
Tôi biết rõ là sẽ vậy :) , chỉ là khi bỗng dưng phải đối mặt với sự hờ hững của những người mình đã từng thân thiết, thì thấy hơi hẫng một chút :) . Không sao, rồi cũng sẽ phải quen :) .
Hôm trước có nằm nói chuyện với một bé. Bé nói em luôn có người yêu bên cạnh, không quan trọng là ai, chỉ cần có người bên cạnh em. Em sợ cô đơn.
Thực ra, ai cũng vậy. Mỗi người sinh ra là một thực thể độc lập. Ai cũng phải đối mặt với nỗi cô đơn của riêng mình. Không ai ở bên cạnh mình 24/7. Người yêu đích thực lại càng không. Đấy chỉ là người luôn ở đằng sau khích lệ động viên, và yêu thương em. Một người đàn ông đích thực sẽ không bao giờ muốn đánh mất mình để trở thành bảo mẫu cho em.
Người ta lớn lên, và trưởng thành, bằng cách đối mặt với nỗi cô đơn của chính mình..
©2010. Postage by Greg Cooper. Icons by P.J. Onori. Thanks to Jamie Cassidy & Panic.
*Unlikely to find your lost post using this but you can try...