Đúng là mình nghe nhạc , nhưng âm nhạc chỉ là cái nền . Cái mà mình nghe thấy rõ hơn là những kỷ niệm ( trang 14 )
Mỗi khi mình cảm thấy tồi tệ , mỗi khi nhớ đến điên dại, mỗi khi ngồi nhìn điện thoại hàng giờ liền mà nó không thèm reo, mỗi khi vào mạng để kiểm tra tất cả các sân bay mà máy bay của anh ấy có thể hạ cánh, mỗi khi ngồi hàng giờ trên sàn bếp , không thể buộc mình thậm chí là bừng tỉnh khỏi nỗi buồn tê dại để vượt qua vài bước chân mà vào giường , thì khi đó cái CD ấy giúp mình nhiều nhất …( trang 19 )
Ada thân yêu
Có những người viết những dòng như thế này khi họ mười tám tuổi, có những người sẽ không bao giờ viết nữa những dòng như thế này, có những người coi những dòng như thế này là không thể tin được, có những người phải viết những dòng như thế này khi muốn chuyển đi một tin tức nào đấy.
Vì họ yêu và ích kỷ. Anh là một kẻ ích kỷ như vậy. Cho nên anh viết những dòng này.
Và anh sẽ luôn như vậy.
….
Anh nghĩ rằng chúng ta là không thể chia cắt..
Rằng đơn giản là như thế và sẽ như thế mãi mãi.
Rằng nếu như anh được ghi lại trong trí nhớ Em, bằng một ngày nào đấy, một kỷ niệm nào đấy thì sẽ như vậy, như thể trở về một cái gì đó, cái thực sự không tách rời. Đơn giản chỉ là dịch chuyển về phía cuối hàng của những con người cụ thể.
Và sẽ đến một ngày, có thể sau nhiều năm, khi Em kéo anh ra khỏi hàng người - chỉ trong vài phút - lên đầu hàng và nghĩ ..” Phải, chính là Andrzej ấy…”
Không phụ thuộc và điều gì sẽ xảy ra, Em sẽ quyết định thế nào, và anh tưởng như chúng ta không bao giờ bị chia cắt.
….
Anh bỗng nghĩ đến sự can đảm của Em hoặc những điều mà em mới viết, hoặc về đôi mắt Em, chúng mới đẹp làm sao, …, hoặc cả bài thơ mà anh chưa kịp đọc thầm bên tai Em, hoặc về bản nhạc mà anh muốn đc nghe cùng Em, hoặc là chỉ về cơn mưa mà chúng mình đã gặp, khi chúng mình ngồi ở đâu đó dưới gốc cây và anh có thể che cho Em..
Và những khi nghĩ như vậy, anh nhớ Em đến đau đớn, đến phát khóc lên được. Và anh không dám chắc, có phải anh buồn vì nhớ Em đến vậy, hay anh sung sướng vì được nhớ Em.