Anh , anh biết không , em lúc nào cũng mặc váy .
Em chỉ thích mặc váy .
Vì em biết , thế nào anh cũng sẽ cầm tay em , cùng chạy trong gió . Em mong giờ phút này nhiều lắm .
Váy em sẽ bay trong gió , đẹp biết bao . Mỗi một nếp váy sẽ đều lộ ra .
Gió bay chải mượt mọi ký ức của em , mỗi một chi tiết trong câu chuyện của em và anh đều hiện lên trước mặt .
Mỗi chi tiết là một sinh linh . Vì chúng đều động đậy , hít thở và lớn lên cùng chúng ta .
( Con đường Neon - Trong tập Mèo đen không ngủ của Trương Duyệt Nhiên)