“Anh biết không, không cần anh ở đây, không cần ôm em thế này. Em chỉ cần biết anh đang ở đâu đó rất gần và em có anh. Em chưa bao giờ có gì. Em ngồi trong góc tối và quan sát. Em không rõ góc tối này ở đâu, không biết hình dạng của mình. Em cũng chỉ thấy những cái bóng khác, thấy họ sống, đi lại vào ra. Những cái bóng giống nhau. Nếu một lúc nào đó em nói yêu anh, nhớ anh thì hãy tha lỗi cho em. Em không nhớ, không yêu anh, vì em không biết anh là ai giữa những bóng người kia. Em chỉ hạnh phúc khi cảm nhận được sự im lặng trong tiếng cười của anh. Em muốn cảm nhận được anh đâu đó, ở rất xa nhưng chắc chắn còn đó. Còn tồn tại. Có thể anh đang mải làm gì khác nhưng em không phải là linh hồn duy nhất. Em muốn cách nào đó anh cũng cảm nhận được, nghe thấy em im lặng, và một cái em nào đó đang âm thầm lan đến anh, rất gần. Thế là đủ. Bằng cách đó, chúng ta cùng cảm nhận về một tình yêu, một im lặng xa xăm.”
Rubik- Trong tập Vấn tóc của Ngọc Cầm Dương.