”Có những lúc phải vứt bỏ nỗi nhớ vào một miền xa thẳm trong ký ức. Rất xa, thật xa… Đẩy nó ra xa đi một chút, để có thể bước tiếp không vướng bận. Nhưng vì nó vẫn nằm trong ký ức của mình, là một phần trong mình, nên thỉnh thoảng nó cứ tiến gần lại, khiến mình thấy nhoi nhói một chút. Rồi lại trôi ra xa… Cuộc sống vẫn cứ trôi đi, như nỗi nhớ cần phải ngăn lại nhưng không thể mất đi. Tất cả là để cho những điều mới đến, đủ mạnh, đủ yêu để đẩy nỗi nhớ cũ kỹ ra xa đến khoảng an toàn. Như thế.
From em Bi còi
Cũng hy vọng mình dũng cảm đc như thế.