Mỗi chiếc lá rụng xuống dù không thể nào khác thế vẫn cho ta cảm giác xót xa, tiếc nuối; cảm giác về một lần mãi mãi ra đi. Sau mỗi cuộc tình rời xa, trong ta chỉ còn nỗi trống vắng đến lạ lùng.
Những lần ra đi ấy của chiếc lá, của một cuôc tình tưởng như rồi cũng bị lớp bụi của thời gian xóa nhoà khi ta nhìn hàng cây lại xanh như chưa từng chút lá. Khi trong đời ta lại gặp một ánh măt say đắm, yêu thương…
Nhưng cuộc đời nào đơn giản thế. Một giây phút nào đó những kỷ niệm của những ngày xưa bỗng ùa về như chưa từng biết một lần chia ly, một lần xa cách, và ta chợt hiểu ra những điều ta đã để mất đi không có cách gì khoả lấp được. Đó là chuyện bình thường…”
(Phú Quang)