Ngày tôi bỏ em mà đi
- Nguyễn Miên Thảo
Ngày tôi bỏ em mà đi
Có thể trời không mưa
Và câu thơ ráo hoảnh
Có gì khác đâu em
Như một buổi sáng mùa thu lạnh giá
Ở sân ga
Như anh cầm tay em một buổi chiều quạnh quẽ
Ly cà phê sóng sánh nỗi buồn
Như tiếng thở dài
Em cô độc giữa đêm thâu
Ngày tôi bỏ em mà đi
Cỏ vẫn xanh
Sương vẫn mềm như lụa
Và em sẽ khóc
Mà tôi thì chỉ muốn mang theo một nụ cười
Tiếng cười trong veo
Đã từng làm tôi say đắm
Ngày tôi bỏ em mà đi
Thời gian vẫn không ngừng nhịp bước
Vô tình hơn cả nỗi buồn
Và chắc chắn em có một phút giây hiu quạnh
Sẽ có đôi lần em đến thăm tôi
Tình tự những điều chưa kịp nói
Rồi mọi điều sẽ rơi vào quên lãng
Ngày tôi bỏ em mà đi
Lặng lẽ như khi tôi đến trên cõi đời này
Bạn bè tôi đến uống chén rượu tiễn đưa
Buồn vui chốc lát
Và một nơi nào đó
Em ngồi một mình vô cùng lặng lẽ
Ngày tôi bỏ em mà đi
Em tưởng chết đi được
Nhưng rồi vẫn phải buồn vui, vẫn đi đứng, vẫn nói cười, vẫn hẹn hò bè bạn
Có thể phút giây nào đó
Em vẫn nghĩ về tôi như một hoài niệm rồi thôi
Thế cũng đủ rồi
Cám ơn em, cuộc đời không thể khác
Chỉ có một ngày em bỏ tôi mà đi
Tôi không còn tôi nữa
Em ơi
—————
Ngày tôi bỏ em mà đi, không lời từ biệt, em biết tôi sẽ ko về
Hẳn em sẽ buồn
Nhưng “không thể khác” và em vẫn trong veo như trước khi tôi đến, rồi sau khi tôi đi… Mọi thứ vẫn vậy, chỉ có nhịp thổn thức rung lên thì thào thủ thỉ mỗi đêm… là tắt ngấm, và đâu đó trong em tĩnh lặng như chưa từng có những cơn sóng ào ạt vỗ bờ … em ơi, như thế chẳng fải là yên bình sao…?
Ngày tôi bỏ em mà đi, đi xa lắm , dài hơn sải tay níu của em, vuột khỏi tầm mắt em vẫn ngóng
Chắc em sẽ nhớ
Nhưng em ơi, có nhớ chăng những nỗi nhớ, những kí ức chẳng thể nắm trong tay, như nắm cát càng nắm chặt càng chảy trôi … như lớp sương khói trên kính mờ, càng thổn thức càng nhòa nhạt , và tháng năm thì vô tình, ào ạt cuốn lìa bờ …
Và em ơi! Tôi nên mong em nhớ, hay cầu cho em quên …? Nếu như ngưỡng vọng đến những điều đã chẳng còn trong tầm tay làm cho những lớp kính trong veo mà em nhìn về kí ức nhòa nhạt với những hơi thở thổn thức trong cái tịnh lặng của đêm , thì em ơi … hãy cứ bình yên như em vốn thế, hãy cứ trong veo như em vốn thế, và nỗi nhớ cứ cất kín ở một nơi thật sâu thật sâu…
sưu tầm.
©2010. Postage by Greg Cooper. Icons by P.J. Onori. Thanks to Jamie Cassidy & Panic.
*Unlikely to find your lost post using this but you can try...