Hành lý đã xếp gọn trong vali, yêu thương đã gói gọn trong tim, em lại sắp từ biệt mọi thứ để bắt đầu một hành trình dài.
Hà Nội trời vẫn mát. Thu chưa về nhưng bầu trời thì lộng gió, xanh ngăn ngắt và cao vời vợi. Em đi khi hoa sữa chưa kịp nở. Cứ thấy tiếc nuối cho một mùa hè không đủ dài.
Rồi em đi và thu sang, thu rất vội vàng. Hà Nội nhỏ bé ( giờ cũng không nhỏ lắm
) lại hiền lành chờ em về.
Em chưa bao giờ thích những cuộc chia ly. Có những giọt nước mắt khiến em đau thắt tận tim. Có những nụ cười và lời chúc may mắn khiến em cứ dìm mình trong nỗi nhớ.
Cuộc sống là một chuyến đi dài không ngừng nghỉ. Đi thôi!
©2010. Postage by Greg Cooper. Icons by P.J. Onori. Thanks to Jamie Cassidy & Panic.
*Unlikely to find your lost post using this but you can try...